Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.
Từng trang, từng trang… Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể.
Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại.
Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Mẹ thì độ này da sạm đi.
Hôm nay đi đâu? Không biết. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.
Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Cái này họ cũng nhầm.
Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.
Tôi không thích mèo. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo.