Những thứ đáng ghét nhất. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Một số người giúp đỡ nhiều.
Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Như những lúc tôi không cần em. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.
Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.
Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Để người ta phải nể. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.
Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Vậy ra là tại những lần như thế này. Nó vẫn còn hoang dã.