Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Tua nhanh thôi, mệt rồi.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Nước mắt tôi lại rơi. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Giữa hiện thực và huyền ảo. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất.
Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Bác hỏi: Sao con không đi học. Cậu ấy là người tốt.
Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Hy vọng có thể hâm nóng lại. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay.
Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời.