Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. - Lại Jennifer nữa sao? Cậu không đùa đấy chứ! Sao cậu cứ hay gặp vấn đề với cô ta thế? - James này, chính Jennifer đã giúp tớ quản lý tốt hơn.
- Nghe giống như bản đánh giá hiệu quả công việc quá nhỉ. Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu.
- Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Điều này giúp ghi nhận những thành công, phát hiện thiếu sót cần khắc phục và rút ra bài học, nếu có.
- Tớ hiểu rồi, - James đồng ý. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James.
- Giờ thì tớ hiểu rồi. Một sự khác biệt không nhỏ tí nào. - Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa.
Thứ sáu này nhé? 7 giờ được không? Nhớ dẫn theo bọn nhóc nữa đấy. Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào. Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó.
Nhìn lại, James thấy ngày làm việc của mình giờ trở nên ngắn hơn, và anh thích được quay trở lại văn phòng vào mỗi sáng. Những việc đó có thể sẽ rất khó thực hiện. Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả.
- Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ.
Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý. Bên cạnh đó, sức khỏe của James bắt đầu báo hiệu cho thấy anh không còn khỏe như trước nữa. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình.
Và, thật ra tớ cũng đã gặp một chuyện tương tự như thế này. Tôi không biết cậu đã làm gì trong những tháng qua, nhưng mọi việc đang rất tốt đấy. Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn.