Không phủ nhận thực tế. Rõ ràng là từ utilize ít phổ biến hơn từ use. Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười.
Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên. Nhưng dù sao đi nữa thì tình huống này cũng thật buồn cười. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR.
Nhưng nếu đã ngồi yên vị ở đó rồi thì hãy nhớ lời khuyên này của tôi: Càng ít lời càng tốt. Tôi kể lại câu chuyện này không phải chỉ để bạn cười giống Benny. Tôi chỉ muốn nói cho anh biết điều này: Con trai tôi đã rất mến mộ anh.
Sau khi cơn giận dịu đi phần nào, ông nói: Tôi thích anh. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện của Jack Kent Cooke, một trong những tỉ phú Mỹ, hy vọng bạn sẽ học hỏi được một vài điều lý thú trong bí quyết làm giàu của ông. Nếu kể về việc bạn đã tức điên lên như thế nào khi người nhân viên ở ga xe lửa không chịu giúp bạn chỉ vì anh ta đã hết ca làm, anh ta còn bảo bạn hãy chờ người khác giúp, tức là bạn đang châm ngòi cho một cuộc trò chuyện có nguy cơ… không bao giờ kết thúc.
Các ngôi sao vốn hay nhạy cảm, trò chuyện với họ bạn cần phải hết sức khéo léo. Một Al Gore trong chính trị khác với một Al Gore ở đời thường. Không, anh ấy đã đúng dậy được… Chúng tôi không biết anh ấy là ai…
Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó. Về yếu tố thứ tư có một óc khôi hài thì Nixon không có. Nhưng bất cứ ai đã nghe rồi thì không thể quên được.
Hãy điểm lại mà xem, những người mà chúng ta thích trò chuyện nhất thường là những người cảm thông với chúng ta nhiều nhất. Khác hẳn với lúc đầu, anh ấy hào hứng kể về những nỗi sợ kinh hoàng của mình. Vậy nên, việc dùng từ thiếu chính xác có thể dẫn tới điều không hay cho bạn.
Khung cảnh bạn chọn để bạn bè cùng nhau trò chuyện thì không cần quá màu mè. Khờ khạo như thế thì nguy to, phản tác dụng hoàn toàn! Bạn có muốn nghe kể về tim gan của ông hàng xóm kế bên nhà bạn không? Hay chẳng hạn như chuyện cô công nhân của bạn đi nghỉ cuối tuần với mẹ chồng như thế nào… Có thể là không, vì thế hãy uốn lưỡi bảy lần trước khi… cởi mở. Thầy đang sai lầm đấy ạ.
Tuy tôi không phải là một thương gia, nhưng hy vọng một vài bí quyết nói sau đây của tôi sẽ giúp bạn ít nhiều khi giao tiếp trong công việc. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì… Tôi còn nhớ khi lần đầu thực hiện một buổi trò chuyện trên truyền hình, tôi đã run và hồi hộp như thế nào…
Và ít ai biết rằng Jack đã đi buôn từ hồi 14 tuổi. Cha đã mất ba năm về trước. Những bài thảo luận của họ choán hết tâm trí của tôi trong suốt chuyến bay trở về Washington.