Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.
Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.
Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.
Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.
Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Nhưng bác ta không tin.
Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Mình được khóc cho mình. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.
Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu. Người bảo đời là bể khổ. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20.
Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.