Còn lười và nhát, thì chịu. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã.
Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Và vì thế, nó mạnh hơn. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Trước đây, bạn từng rất khỏe. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.
Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.
Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.
Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.