Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Khi mà đã lớn đầu cả rồi.
Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.
Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.
Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.
Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.