Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.
Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Có điều, con đường thì khác.
Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.
Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi. Đã đi một số cây số.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Hai là bạn viết cái chuyện này. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.