Khi những từ này rón rén lẻn vào cuộc trò chuyện thì nó có thể gây tác hại. Thoạt nghe thấy vô lý. Nếu ít có dịp trò chuyện với họ thì hãy tìm đến những người lớn tuổi khác.
Câu chuyện sẽ được tiếp nối sống động hơn. Chúng tôi không thể biết được cầu thủ nào là cầu thủ nào. Nếu đây là một chương trình trò chuyện hay phỏng vấn không thường, không có luật nào trên khắp nước Mỹ buộc bạn phải trả lời mọi câu hỏi.
Tôi đã đi tới đi lui ở đó suốt ba tuần liền, với niềm hi vọng sẽ được vào làm nghề phát thanh như vẫn hằng ao ước. Ví dụ nếu nhà bạn có một khoảng sân vẫn thường là chỗ rượu trà lý tưởng, nhưng hôm nay thời tiết nóng bức oi nồng thì bạn nên chuyển vào trong nhà có quạt hay máy lạnh. Chúng tôi muốn anh phải cho một đề tài nào đó.
Đừng quên ghi âm giọng nói của chính mình. Tôi đánh giá Robert là một trong những vị khách vui nhất. Họ nghĩ bạn ám chỉ họ đã già (dù ý của bạn không phải là như thế).
Tự tin khi nói có nghĩa là bạn đang tự tin trong cuộc sống. Bạn đã được nhận vào làm việc. Thật kỳ diệu! Tôi thắng cược với món tiền thưởng 8000 đô la.
Tôi chưa bao giờ phỏng vấn John Wayne, nhưng Mitchum thì tôi được nói chuyện rồi. Ống kính quay phim không gây cho tôi nhiều áp lực. Những người có tài ăn nói nhất là những người luôn háo hức muốn tìm hiểu về mọi việc.
Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài. Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi. Tôi ra hiệu cho nhân viên phòng điều khiển chuẩn bị phát sóng chương trình, và nói vào micro trên bàn: Mở tín hiệu.
Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì. Kết luận ở đây rất rõ ràng: Nạn phạm pháp lôi cuốn ngành du lịch. Cú phát bóng đầu tiên bắt đầu trận đấu và cũng bắt đầu một tình huống dở khóc dở cười cho tôi và Joe.
Vậy nên, việc dùng từ thiếu chính xác có thể dẫn tới điều không hay cho bạn. Sự cởi mở hào hứng của bạn sẽ xua đi không khí căng thẳng ngột ngạt. Nếu không có dịp viết và chiêm nghiệm lại, có lẽ nhiều ý tưởng, nhiều kinh nghiệm quý báu của tôi sẽ dần mai một và bị cuốn trôi theo dòng đời hối hả.
Chắc chắn người đối diện sẽ nhìn lại bạn bằng một đôi mắt hình viên đạn. Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941. Cuộc phỏng vấn này đối với tôi cứ như là có một không hai vậy!