Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.
Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.
Chúng tôi mò mãi không thấy. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo.
Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.
Nhưng mọi người thì khác. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Tôi đã đến đó và đã trở về. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.
Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.