Cái giấc mơ của mình không mất. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.
Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Rồi bảo cảm ơn ta đi. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Còn phải dậy đi học sớm. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.
Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.
Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Đặc biệt là trong những người tài. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.