Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Cậu em kia, là một người tốt. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.
Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Không được đâu cậu ơi.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Từng trang, từng trang… Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Đây là một sự tham lam. Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.
Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.
Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Và bản thân những người cùng tầng lớp làm khổ nhau. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ.
Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó.