Roosevelt được quốc dân bầu làm tổng thống. Đó là quy tắc thứ chín. Họ ký một tấm chi phiếu một triệu đồng, hoặc viết một bức thư tiến dẫn ta với Hoàng đế Ba Tư rồi vinh hạnh đưa cho ta.
Ông Adamson bèn dùng điện thoại gọi viên kiến trúc sư của ông Eastman để xin được hầu chuyện ông Eastman. Ông nói rằng không biết và khuyên tôi hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư". Ông Cobb trả lời: "Thưa ông, có lẽ tôi chỉ là người gặp nhiều may mắn nhất mà thôi".
Rồi thì sẽ cho bà ta một bài học đích đáng. Adoo, ông này thấy vui thích bội phần và kể lại như vầy: Sáng dậy, ông xuống nhà dưới, thấy phòng ăn vắng ngắt vì cả nhà còn ngủ, ông ca một điệu bí mật, luôn luôn một điệu đó, để nhắc rằng người bận việc nhất ở nước Anh ngồi ở nhà dưới một mình, đợi người ta dọn điểm tâm cho ông.
Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Thomas, và giao cho ông này công việc khó khăn đi thâu những số tiền đó. Vì tư tưởng đẹp thì hành vi rất đẹp.
Chỉ có một câu ngắn mà thay đổi cả đời chị ta". Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó. Rồi thì sẽ cho bà ta một bài học đích đáng.
Bạn nhận kỹ, từ đâu tới đó, chưa có nửa lời về mục đích của cuộc thăm viếng. Bà ấy nói chị ngay thẳng và đứng đắn, giỏi làm bếp và khéo săn sóc trẻ em. Khi đi về cùng với ông Grammond, tôi nói: "Anh biết câu đó của Shakespeare mà!".
Còn bốn tháng nữa mới hết hạn mướn theo hợp đồng, mà người mướn đã muốn dọn ngay đi và cố nhiên đòi hỏi giao kèo. Và, tức thì, không kịp nghĩ ngợi gì hết, tôi đã thấy tôi ngồi vào hội, lần đó là lần thứ nhất trong đời tôi. Một lần nhận được một bức thư có thêm mấy chữ này: "Thư này đọc cho người ta viết, mà không coi lại".
Nhưng bạn luống cuống vô ích vì không thể thay đổi ý kiến người khác. Ông bèn dụ tụi bạn trẻ như vầy: "Nếu chúng bây chịu kiếm lá cây nuôi bầy thỏ thì ta sẽ lấy tên mỗi đứa đặt tên cho một con thỏ". Kết quả cuộc điều tra đó là một sự tiết lộ bất ngờ về đời sống đau thương trong những cuộc ái ân của họ.
Ông Seltz chép hết những điều họ yêu cầu và những điều họ cam kết trên một tấm bảng đen và ông chuẩn y hết những điều họ ước vọng. Chiến thuật vô hại đó luôn luôn có kết quả. Mà bà biết rằng trứng gà ta làm bánh không tốt bằng trứng gà tàu.
Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy. Cho đến người ở của ông cũng sùng bái ông nữa. kể lại: "Lúc đó, trong phòng im lặng như tờ, không khí lạnh ngắt như băng.