Và ông vội ngoảnh đi. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.
Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.
Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra.
Vẫn chứng nào tật nấy. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày.
Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.
Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Thôi, đứng dậy xem tí đã. Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này.
Lại còn hăng nữa chứ. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Nhà văn quì bên giường vợ. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.