Đúng là thân làm tội đời! Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.
Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Anh dạy em, biết, quay ngay. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.
Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Tôi rất hay chảy nước mắt. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.
Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra.
Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).