Nhưng rút cục ta cần quyết định lấy: Vì ta khéo lựa nghề hay vụng lựa thì chính ta sẽ sung sướng hay khổ sở, chứ nào phải cha mẹ ta đâu. Đoạn, ông lại hỏi: "Ai đã thấy xẻ mạt cưa?". Goodrich, hội trưởng công ty làm vỏ xe hơi B.
Cô nghĩ ra cách đua với cô mỗi ngày. Để kết luận, tôi muốn chép lại câu của bác sĩ Alexis Carrel mà bạn đã đọc ở đầu chương: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". Tới hiệp thứ mười, tuy chưa xỉu, nhưng đứng đã không vững.
Tôi không còn mảy may chú ý tới sự chia rẽ các môn phái vì tín điều của họ khác hẳn nhau nữa. 000 đồng [3], nhưng chỉ phải trả 24. Anh thích học thực phẩm tới nỗi sau anh vào đại học Massachusets và giỏi nhất về môn "thực phẩm chuyên môn dụng ngữ".
Sáng nay đẹp trời, ông nội đi dạo chơi đâu vậy?". Chúng tôi bàn về những tai hại của lo lắng và bác sĩ nói: "Bảy chục phần trăm bệnh nhân đi tìm bác sĩ đều có thể tự chữa hết bệnh nếu bỏ được nỗi lo lắng và sợ sệt. Tôi đã trở lại Tôn giáo.
Mà thế bào là một việc thiện? Đức giáo chủ Mohamet nói: "Một việc thiện là một việc làm nở một nụ cười trên môi người khác". Sống một ngày là một ngày hấp hối. Khi ta không có một căn bản chắc chắn, thì sao có thể hy vọng tính toán, suy nghĩ kỹ về một vấn đề được?
Nếu cứ ở tiệm giặt ủi, thì sau khi thân phụ ông mất, ông sẽ ra sao? Chắc chắn là phải thất bại và tiệm ông phải phát mãi. "Câu chuyện xảy ra trong đại chiến thứ nhất. Nếu bạn vào khoảng tuổi 40 tôi chắc bạn còn nhớ những kính thực thể thô sơ hồi đó, mà ta thường đưa lên mắt để ngó hai hình giống nhau như in, đặt ở trong ông kính.
Người này thụt két lấy tiền đầu cơ. Tôi biết rằng khó học được cách giao uỷ trách nhiệm cho người khác. Thật là bao nỗi oán giận chua chát chỉ vì một nguyên nhân lặt vặt: một bó cỏ khô.
Thiệt ra đời tôi cũng như đời hết thảy chúng ta, nhờ Chúa, còn được nhiều nỗi đáng vui. Tiếp đó, ông được một chân bán kính thực thể. Một người thì ra vẻ đau đớn ê chề vì bị "ung thư dạ dày".
Tôi sẽ học một cái gì có ích. Ông lão người Đức đã dại mà tranh luận với các bạn về chính trị. "Tôi bắt đầu suy nghĩ về lỗi lầm của tôi và quyết định trước khi đầu cơm, sẽ rán tìm ra bí quyết của nghề ấy.
Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không. Tôi hiểu thế và tôi khốn khổ lắm. Từ đó đến nay không bao giờ tôi lo lắng hoặc mất ngủ nữa".